top of page

VAI TRÒ MỚI & THÍCH ỨNG

Bố cũng lần đầu tiên làm bố: Từ một “solo man”

Ngày Viết:

24/05/2026

Tác giả:

Nguyễn Minh Đức

Hoa van 2
Hoa van 4

Review đẻ con và làm bố mẹ 2026.


Đầu tiên phải nói đời là mỗi cây mỗi hoa mỗi nhà mỗi kiểu, nên chẳng có câu chuyện nào là chuẩn mực cả. Vốn dĩ tôi là một "solo man" từ xưa giờ toàn loanh quanh một mình, sau lấy vợ hai vợ chồng cũng khá độc lập. Thậm chí toàn là dân hướng nội, xong rồi cũng thích chơi vui vẻ và sống cũng nhàn nhàn chứ không quá căng. Bọn tôi không quá nghĩ nhiều về có con, và tôi thì càng không tính đến. Với một người hơi nhiều "cái tôi" thì vụ có con đúng là cũng mệt hơn thật. Bỗng một ngày đang đánh ván game thì vợ báo có 2 vạch. Mọi chuyện bắt đầu.


1. Có con, việc đầu tiên là khủng hoảng thông tin khi nuôi con. Cầm cái thằng 0 tuổi trên tay nó fragile lắm. Cầm đúng, bế đúng, nhẹ nhàng. Mới đẻ ra nó bé tí, anh em hiểu 3kg là như nào không? Vâng, tôi cho biết luôn 3kg chỉ dài tầm 45-50cm, bé chỉ ngang một cái gối. Chỉ sợ mình làm sai một cái gì đó là rất hỏng. Tôi là dân kỹ thuật, tôi sợ hỏng nên tôi rất cẩn thận, nhưng khi càng cẩn thận nó càng dễ phạm sai lầm.


2. Những người không có ngày đêm. Trẻ con đẻ ra nó làm gì biết ngày đêm, người cần biết là chúng ta. Thế nên nhiều tháng đầu sau khi đẻ thì buổi đêm với tôi cũng chật vật. Không biết có bao nhiêu hôm phải bế thâu đêm, nhất là đợt nó 2 tháng gọi là wonder week, biết khôn lần đầu. Mình đang bế ru ngủ, đặt xuống là nó sẽ khóc, thế là phải bế trên tay cả đêm rã rời. Đặt xuống thì cũng chỉ dám đặt tay nằm cạnh không rút ra. Nếu rút nó lại khóc. Quả là stress.


3. Tôi thì không quen nghe người ta khóc, tôi khá nản. Tôi thực sự cũng là người không thích trẻ con, và vì thế đối với tôi tiếp nhận các điều về trẻ con là khó. Tuy nhiên vẫn phải cố gắng rất nhiều. Do công việc freelance nên có nhiều thời gian ở nhà phụ giúp vợ hơn, nên cũng bắt đầu quen dần. Nhưng thề với anh em, trẻ con là một game không bao giờ đứng im, nó thay đổi từng ngày từng phút từng giây. Nhất là 6 tháng đầu, anh em hiểu vì nó sinh ra và lớn lên phát triển tăng vọt. Ví dụ có cái ở 6-8 tuần gọi là giãn ruột sinh lý. Tự nhiên 7-10 ngày đứa trẻ đéo ỉa??? Do nó phát triển cực mạnh về ruột, chứa nhiều c hơn nên vậy. Rất mệt và tốn công nghiên cứu + đi viện.


4. Đi viện, chuyện lạ thành quen. Đi suốt thôi, riết rồi phải quen thật. Nó bé <4 tháng cứ phải bế ngang (có 2 kiểu bế là bế ngang tay tựa gáy, và bế dọc khi đốt sống cổ nó khỏe mình bế được dọc), bế mỏi vkl mà nó bé quá phải bế liên miên. Khi nó ốm nó quấy x2 lần bình thường, nghe khóc não hết cả ruột, thế là bỏ hết công việc, thời gian ra để chăm bế, đi viện. Đen thì nhập viện lặn lội ngày đêm.


5. Cho 1 con số, anh em mất tầm 50-70% thời gian cuộc đời cho việc chăm con, 40-50% nếu con ngoan, 20-30% nếu có ông bà phụ, 10-20% nếu có thêm giúp việc + lắm tiền. Chẳng còn gì cho cá nhân. Tôi với vợ là những người yêu sự riêng tư, thích cảm giác thiên nhiên và cũng thích sự bình lặng. Giờ đây chúng tôi không có cả hai.


6. Tôi là người ít biết tận hưởng niềm vui mà hay bị lo trước. Chính ra mình biết là nên vui trên quá trình mà vẫn chưa đủ trình tâm thức để hiểu rằng mọi việc diễn ra nó có ý nghĩa và ý nghĩa đó mình cũng sẽ không có lại. Dù đó là những nỗi buồn rầu, tuyệt vọng, hay ánh nắng ban mai, tiếng chim hót, vệt sáng mập mờ những ngày giao mùa khi không khí tràn ngập mùi đất.


7. Mình sống có trách nhiệm hơn, vì giờ khi làm chủ gia đình thì mọi thứ cần có chính kiến. Không có đường nào lùi, ta đành phải gạt mọi việc chăm thằng em thôi. Mọi khó khăn vẫn còn và mình phải cáng đáng. Tôi ở hệ 50-70% trên kia, con nhiễu và không có bố mẹ phụ. Nên phải kiếm tiền, sắp xếp thời gian mà kiếm tại cũng không có lắm.


8. Từ ngày có con thấy cũng thành người khác. Làm gì cũng phải nhanh gọn nhẹ, tại không còn chỗ cho loằng ngoằng. Mọi việc phải tìm cách xoay sở rất mau. Riêng nhà tôi thử 3 lần giúp việc không được nên đành bỏ. Ngoài giúp việc còn có đứa em nhân viên làm việc cùng. Dọn nhà cũng có người riêng. Cuộc sống vận hành quanh các nguồn lực giúp đỡ dù mong manh phết tại không cố định.


9. Mọi việc dần qua, chỉ có ký ức ở lại. Con tôi mới 15 tháng và đi trẻ được 2 tuần. Tôi lần đầu thấy sự tự do cũ đã trở lại dù là một phần rất nhỏ. Tôi có những phút lái xe quanh Ecopark để nghĩ xem tiếp theo nên làm gì hay chỉ là nhìn mây trời cho vui. Rất may thấy nó hợp lớp hợp cô, điều mà chỉ hên xui 50/50 mới có. Hôm nay sau cơn ốm sốt virus, 2 ngày cứ nóng lạnh toàn thân, tôi ngồi dậy lúc 7h và nghĩ rằng rồi thì mọi chuyện cũng sẽ đến những điểm mà chúng ta khó biết trước. Ai cũng sẽ đi trên con đường riêng và tự tìm được chân lý cho mình, vì chẳng có sự thật nào là sự thật được kể qua mồm người khác cả. Chúng ta phải tự cảm nhận.

bottom of page