
chào bạn,
MỖI CÂY MỖI HOA

15.05.2026


Câu chuyện của mỗi cây mỗi hoa
Có một chuyện khá buồn cười ngày mình chào đời. Ngày xưa, nhà cũ của mình ở đằng sau bệnh viện. Mẹ mình kể, buổi tối chuyển dạ, mẹ đau bụng quá mà hồi đó chưa có xe máy hay taxi như bây giờ. Đi vòng cổng chính thì lâu, mẹ mình quyết định trèo tường, với cái bụng bầu to đùng vào khoa sản. Có lẽ vì vậy, những năm niên thiếu của mình gắn với biến cố, li tán và những bước chuyển trong đời sống gia đình. Nhưng mình chắc đã thừa hưởng tinh thần “trèo tường” của mẹ. Một chút lì, một chút liều, một chút lạc quan. Và cứ thế, mình lớn lên, băng qua những đoạn đường không bằng phẳng, theo cách của riêng mình.


Add a Title
Có một chuyện khá buồn cười ngày mình chào đời. Ngày xưa, nhà cũ của mình ở đằng sau bệnh viện. Mẹ mình kể, buổi tối chuyển dạ, mẹ đau bụng quá mà hồi đó chưa có xe máy hay taxi như bây giờ. Đi vòng cổng chính thì lâu, mẹ mình quyết định trèo tường, với cái bụng bầu to đùng vào khoa sản. Có lẽ vì vậy, những năm niên thiếu của mình gắn với biến cố, li tán và những bước chuyển trong đời sống gia đình. Nhưng mình chắc đã thừa hưởng tinh thần “trèo tường” của mẹ. Một chút lì, một chút liều, một chút lạc quan. Và cứ thế, mình lớn lên, băng qua những đoạn đường không bằng phẳng, theo cách của riêng mình.


Add a Title
Có một chuyện khá buồn cười ngày mình chào đời. Ngày xưa, nhà cũ của mình ở đằng sau bệnh viện. Mẹ mình kể, buổi tối chuyển dạ, mẹ đau bụng quá mà hồi đó chưa có xe máy hay taxi như bây giờ. Đi vòng cổng chính thì lâu, mẹ mình quyết định trèo tường, với cái bụng bầu to đùng vào khoa sản. Có lẽ vì vậy, những năm niên thiếu của mình gắn với biến cố, li tán và những bước chuyển trong đời sống gia đình. Nhưng mình chắc đã thừa hưởng tinh thần “trèo tường” của mẹ. Một chút lì, một chút liều, một chút lạc quan. Và cứ thế, mình lớn lên, băng qua những đoạn đường không bằng phẳng, theo cách của riêng mình.


Add a Title
Có một chuyện khá buồn cười ngày mình chào đời. Ngày xưa, nhà cũ của mình ở đằng sau bệnh viện. Mẹ mình kể, buổi tối chuyển dạ, mẹ đau bụng quá mà hồi đó chưa có xe máy hay taxi như bây giờ. Đi vòng cổng chính thì lâu, mẹ mình quyết định trèo tường, với cái bụng bầu to đùng vào khoa sản. Có lẽ vì vậy, những năm niên thiếu của mình gắn với biến cố, li tán và những bước chuyển trong đời sống gia đình. Nhưng mình chắc đã thừa hưởng tinh thần “trèo tường” của mẹ. Một chút lì, một chút liều, một chút lạc quan. Và cứ thế, mình lớn lên, băng qua những đoạn đường không bằng phẳng, theo cách của riêng mình.


Add a Title
Có một chuyện khá buồn cười ngày mình chào đời. Ngày xưa, nhà cũ của mình ở đằng sau bệnh viện. Mẹ mình kể, buổi tối chuyển dạ, mẹ đau bụng quá mà hồi đó chưa có xe máy hay taxi như bây giờ. Đi vòng cổng chính thì lâu, mẹ mình quyết định trèo tường, với cái bụng bầu to đùng vào khoa sản. Có lẽ vì vậy, những năm niên thiếu của mình gắn với biến cố, li tán và những bước chuyển trong đời sống gia đình. Nhưng mình chắc đã thừa hưởng tinh thần “trèo tường” của mẹ. Một chút lì, một chút liều, một chút lạc quan. Và cứ thế, mình lớn lên, băng qua những đoạn đường không bằng phẳng, theo cách của riêng mình.


Add a Title
Có một chuyện khá buồn cười ngày mình chào đời. Ngày xưa, nhà cũ của mình ở đằng sau bệnh viện. Mẹ mình kể, buổi tối chuyển dạ, mẹ đau bụng quá mà hồi đó chưa có xe máy hay taxi như bây giờ. Đi vòng cổng chính thì lâu, mẹ mình quyết định trèo tường, với cái bụng bầu to đùng vào khoa sản. Có lẽ vì vậy, những năm niên thiếu của mình gắn với biến cố, li tán và những bước chuyển trong đời sống gia đình. Nhưng mình chắc đã thừa hưởng tinh thần “trèo tường” của mẹ. Một chút lì, một chút liều, một chút lạc quan. Và cứ thế, mình lớn lên, băng qua những đoạn đường không bằng phẳng, theo cách của riêng mình.


câu chuyện logo
Logo của chúng tôi không chỉ là một hình ảnh đồ họa, đó là sự lồng ghép giữa hình tượng mái nhà và nhịp tim. Đường nét thanh mảnh nhưng vững chãi tượng trưng cho sự bảo vệ; vòng tròn bao quanh thể hiện sự vẹn tròn và thấu hiểu đa chiều. Màu sắc chủ đạo được chọn lọc từ tông ấm của đất và sự dịu mát của mầm xanh, đại diện cho sự ổn định và sức sống mãnh liệt của tình thân. Mỗi khi nhìn thấy biểu tượng này, chúng tôi tự nhắc nhở mình về lời hứa: Luôn là điểm tựa tinh thần tin cậy cho mọi gia đình Việt.


Có một chuyện khá buồn cười ngày mình chào đời. Ngày xưa, nhà cũ của mình ở đằng sau bệnh viện. Mẹ mình kể, buổi tối chuyển dạ, mẹ đau bụng quá mà hồi đó chưa có xe máy hay taxi như bây giờ. Đi vòng cổng chính thì lâu, mẹ mình quyết định trèo tường, với cái bụng bầu to đùng vào khoa sản. Có lẽ vì vậy, những năm niên thiếu của mình gắn với biến cố, li tán và những bước chuyển trong đời sống gia đình. Nhưng mình chắc đã thừa hưởng tinh thần “trèo tường” của mẹ. Một chút lì, một chút liều, một chút lạc quan. Và cứ thế, mình lớn lên, băng qua những đoạn đường không bằng phẳng, theo cách của riêng mình.


Bố mẹ mình “chăm học” từ những điều rất nhỏ. Ở tuổi 60, bố vẫn học cách trộn mồi câu, đan vỉ ruồi và tập gõ máy vi tính. Những ngày nằm viện K hóa trị, lúc nào bố cũng mang theo cái bì đựng quyển vở, mấy cái bút bi và cái bút xóa xanh Thiên Long để viết nhật ký. Mẹ cũng không ngừng học mỗi ngày, từ cách buộc con gà cánh tiên cho đẹp, tự nghĩ ra những câu chuyện khiến các em bé cười khanh khách, đến việc bước qua đổ vỡ và tìm lại niềm tin trong đời. Gia đình đã cổ vũ ý chí và tiếp thêm chất liệu cho việc học của mình, ở nhà, ở trường và trong cuộc sống. 30 tuổi, mình nhận học bổng toàn phần và sang Mỹ học Thạc sĩ ngành Human Development and Family Science. Một bước chuyển mở ra những cách nhìn mới về thế giới, về gia đình, và về chính mình.


Mùa hè 2025, mình trở về Việt Nam sau hai năm học xa nhà. Mọi thứ có chút lạc nhịp, như đang đứng giữa những thế giới khác nhau. Giữa những mơ hồ, mình chầm chậm nuôi dưỡng lại các kết nối. Thế rồi mình lập gia đình. Thêm một bước chuyển. Quyết định có phần bất ngờ và thú vị này cũng là một cách để mình không chỉ “học” về đời sống gia đình, mà thực sự sống trong những chuyển động của nó, với những căn tính và vai trò mới.
“Bên trong, một thứ vô hình cứ rung lên, tự chuyển động, vỡ vỏ, vươn lên.”


Từ những gì mình đi qua, mình bắt đầu để ý nhiều hơn đến những bước chuyển trong đời sống gia đình. Có những bước chuyển rất rõ ràng, như kết hôn, ly hôn, tái hôn, mất mát, trở thành cha mẹ, rời quê, sống xa nhà,... Nhưng cũng có những bước chuyển âm thầm và đầy mơ hồ, khi một vai trò đổi khác, khi một khoảng cách xuất hiện, khi cách người ta ở bên nhau không còn như trước. Những bước chuyển đi cùng câu chuyện, vai trò và căn tính của mỗi người. Mỗi Cây Mỗi Hoa dần hình thành từ những quan sát như vậy.


Trong đời sống thường ngày, câu “mỗi cây mỗi hoa, mỗi nhà mỗi cảnh” thường được nói ra như một lời chép miệng, có chút xót xa, khi nhắc đến những hoàn cảnh khác biệt, đôi khi là trắc trở. Khi chọn Mỗi Cây Mỗi Hoa làm tên, mình nghĩ đến “hoa” theo một cách khác. Không chỉ là sự khác biệt, mà còn là một dạng nguồn lực, một vẻ đẹp, một sức sống nằm trong câu chuyện của mỗi gia đình.
Là một dự án truyền thông - giáo dục, Mỗi Cây Mỗi Hoa tạo ra một không gian để mỗi người có thể kể, hiểu, và tìm lại ý nghĩa cho những trải nghiệm của mình. Từ đó, có thêm nguồn lực để thích ứng với những bước chuyển trong đời sống gia đình, và vươn lên theo cách riêng.