top of page
Hoa van 1

NGÀY VIẾT:

01/04/2026

KHOA HỌC GIA ĐÌNH

Khi một người thay đổi, cả gia đình chuyển động theo

TÁC GIẢ:

Trang

Hoa van 3

Có những thay đổi trong gia đình không đến từ những biến cố lớn, mà bắt đầu rất nhỏ. Chẳng hạn, khi một người trở nên ít nói hơn, dễ cáu giận hơn, hay bắt đầu nói ra điều mình nghĩ.


Thoạt nhìn, đó có vẻ chỉ là thay đổi của một cá nhân. Nhưng rồi, bằng một cách nào đó, những thay đổi ấy như lan ra, chạm vào những người khác, làm không khí trong nhà khác đi, rồi cách mọi người tương tác với nhau cũng khác đi.


Không có một quy luật nào được nói ra thành lời, nhưng ai cũng có thể cảm nhận: trong gia đình, mọi thứ luôn có liên quan đến nhau.


Đây cũng là cách lý thuyết hệ thống gia đình (Family Systems Theory - FST), gắn với các học giả như Murray Bowen hay Salvador Minuchin, nhìn nhận về gia đình. Theo góc nhìn này, gia đình không chỉ là tập hợp của những cá nhân sống cùng nhau, mà là một hệ thống, nơi các thành viên gắn bó, phụ thuộc lẫn nhau và cùng vận hành trong một cấu trúc nhất định.


Vì vậy, hành vi của một người thường không chỉ là chuyện riêng của họ. Nó có thể phản ánh cách cả gia đình đang vận hành, đồng thời cũng là một phản ứng của người đó với chính môi trường mà họ đang sống trong đó.


Các mối quan hệ đan vào nhau

Nếu quan sát kỹ, ta sẽ thấy gia đình không phải là một khối liền mạch, mà là nhiều mối quan hệ đan vào nhau: giữa cha mẹ với nhau, giữa cha mẹ và con cái, giữa anh chị em. Mỗi mối quan hệ có nhịp riêng, có lịch sử riêng, có những lúc gần gũi và cũng có những lúc căng thẳng. Nhưng điều quan trọng là: không mối quan hệ nào tồn tại độc lập.


Trong lý thuyết hệ thống gia đình, điều này được gọi là sự phụ thuộc lẫn nhau (interdependence). Theo đó, các thành viên không chỉ ảnh hưởng đến nhau theo một chiều mà luôn có sự tác động qua lại. Khi một người thay đổi, những người khác sẽ phản ứng, và chính những phản ứng đó lại tiếp tục ảnh hưởng ngược trở lại.


Vì vậy, những điều tưởng chừng rất cá nhân thường không dừng ở cá nhân đó. Chúng có thể dần trở thành một nhịp chung mới của cả gia đình.


Vai trò và thứ bậc trong gia đình

Bên trong mỗi hệ thống gia đình luôn tồn tại một hệ thống thứ bậc (hierarchy) nhất định, đi kèm với những vai trò (roles) mà mỗi người thường đảm nhận, nhiều khi một cách vô thức.


Thông thường, cha mẹ giữ vai trò định hướng và chăm sóc, còn con trẻ là người được bảo vệ và hỗ trợ. Khi cấu trúc này rõ ràng và phù hợp, gia đình thường có cảm giác ổn định. Nhưng trong thực tế, vai trò đôi khi có thể dịch chuyển theo cách không ai chủ động lựa chọn.


Có những đứa trẻ lớn lên trong vai trò “người hòa giải”, luôn cố gắng giữ cho bố mẹ không xung đột. Có người quen với việc phải mạnh mẽ, gánh vác cảm xúc cho cả nhà. Cũng có người chọn cách im lặng, vì cảm thấy đó là cách duy nhất để tránh làm mọi thứ tệ hơn.


Những vai trò này có thể giúp gia đình duy trì cân bằng trong một giai đoạn, nhưng nếu kéo dài, chúng cũng có thể khiến một người dần xa rời nhu cầu thật của mình. Và khi đó, sự ổn định bên ngoài đôi khi đi kèm với sự căng thẳng bên trong.


Ranh giới trong gia đình

Một yếu tố quan trọng khác trong hệ thống gia đình là ranh giới (boundaries), tức là cách các thành viên kết nối với nhau nhưng vẫn giữ được sự riêng biệt.


Ranh giới không phải là thứ có hoặc không, mà nằm trên một phổ. Khi ranh giới quá mờ (diffuse boundaries), cảm xúc và vấn đề của một người dễ lan sang người khác, khiến mọi thứ trở nên quá gắn kết. Ngược lại, khi ranh giới quá cứng (rigid boundaries), các thành viên có thể sống cạnh nhau nhưng lại trở nên xa cách, thiếu kết nối.


Một hệ thống lành mạnh thường có ranh giới linh hoạt, đủ mở để mọi người có thể chia sẻ và hỗ trợ nhau, nhưng cũng đủ rõ ràng để mỗi người có không gian riêng cho cảm xúc và lựa chọn của mình.


Cá biệt hóa bản thân

Nếu ranh giới nói về khoảng cách giữa mình và người khác, thì lý thuyết hệ thống gia đình cũng giới thiệu khái niệm cá biệt hóa bản thân (differentiation of self) - khả năng cân bằng giữa cảm xúc và suy nghĩ, giữa việc gắn kết với người khác và việc giữ một cảm nhận vững vàng về bản thân.


Trong thực tế, cảm xúc trong gia đình rất dễ lan truyền. Khi một người căng thẳng hoặc buồn bã, những người khác có thể bị cuốn theo mà không nhận ra. Khi có mức độ cá biệt hóa bản thân cao, một người có thể nhận ra mình đang cảm thấy gì, nghĩ gì, và đưa ra quyết định dựa trên điều đó, thay vì bị cuốn theo cảm xúc nhất thời hoặc áp lực từ xung quanh. Họ không tách mình ra khỏi gia đình, mà có thể vừa kết nối, vừa giữ được sự ổn định bên trong. Ngược lại, khi khả năng này còn hạn chế, ta có thể hòa vào cảm xúc chung của gia đình, hoặc là rút lui để tự bảo vệ mình.


Vì sao hệ thống “kháng cự” thay đổi

Một đặc điểm quan trọng của hệ thống gia đình là xu hướng duy trì trạng thái cân bằng (equilibrium). Nói cách khác, hệ thống thường có xu hướng giữ mọi thứ ở trạng thái quen thuộc, ngay cả khi trạng thái đó không thực sự dễ chịu.


Sự “ổn định quen thuộc” này không chỉ đến từ thói quen, mà còn được duy trì bởi những quy tắc trong gia đình (family rules) mà không phải lúc nào cũng được nói ra. Đó có thể là việc tránh xung đột, không nói về cảm xúc tiêu cực, hoặc luôn cố giữ mọi thứ “êm ấm”. Những quy tắc này giúp gia đình vận hành trơn tru trong một thời gian, nhưng cũng có thể khiến một số cảm xúc hoặc nhu cầu bị nén lại.


Trong bối cảnh đó, các vòng phản hồi (feedback loops) đóng vai trò như một cơ chế “điều chỉnh”. Khi có điều gì đó thay đổi, hệ thống sẽ phản ứng để đưa mọi thứ trở về trạng thái quen thuộc. Vì vậy, khi một thành viên bắt đầu thay đổi, chẳng hạn giao tiếp trực tiếp hơn hoặc thiết lập ranh giới rõ ràng hơn, những người khác có thể phản ứng theo cách khiến thay đổi đó khó duy trì.


Hiện tượng này không nhất thiết là tiêu cực. Nó phản ánh cách hệ thống cố gắng giữ sự ổn định theo cách mà nó đã quen. Tuy nhiên, nó cũng cho thấy rằng thay đổi cá nhân hiếm khi diễn ra một mình mà thường cần thời gian để cả hệ thống cùng điều chỉnh theo.


hòa trong một dòng chảy biến động

Gia đình không phải là một cấu trúc cố định. Nó thay đổi theo thời gian: khi con cái lớn lên, khi có mất mát, khi có thêm thành viên mới, hoặc khi các mối quan hệ chuyển dịch.


Những giai đoạn chuyển tiếp này (ví dụ: cha mẹ ly hôn, con đi học xa, người thân qua đời…) thường là lúc hệ thống “rung lắc” mạnh nhất. Nhưng đồng thời, đây cũng là cơ hội để gia đình tái cấu trúc, điều chỉnh vai trò, ranh giới và cách tương tác.


Bạn không cần thay đổi cả gia đình để tạo ra khác biệt. Đôi khi, chỉ cần nhận ra vai trò mình đang mang, thử phản ứng khác đi trong một tình huống quen thuộc, hoặc nói ra điều trước đây mình thường giữ lại.


Trong một hệ thống mà mọi thứ đều liên kết với nhau, những thay đổi nhỏ hiếm khi là “chỉ nhỏ”. Chúng có thể tạo ra những dịch chuyển rất khẽ, nhưng đủ để làm không khí khác đi, và dần dần, làm mối quan hệ khác đi. Và theo cách đó, khi một người thay đổi, dù lặng thầm và chậm rãi, gia đình cũng sẽ thay đổi theo.

 

Tài liệu tham khảo:

Cox, M. J., & Paley, B. (1997). Families as systems. Annual Review of Psychology, 48, 243–267.

Baptist, J., & Hamon, R. R. (2022). Family systems theory. In Sourcebook of Family Theories and Methodologies: A Dynamic Approach (pp. 209–226). Springer.

Bowen Center for the Study of the Family. Introduction to the Eight Concepts. Truy cập tại: https://www.thebowencenter.org/introduction-eight-concepts


bottom of page